Long VELO

Một chốn bình yên giữa chợ đời

Archive for the month “Tháng Mười Một, 2011”

Xin lỗi em chỉ là… của Hoàng Lê Vy – Clip ca nhạc hay phim kích dục?

Một đoạn video clip được Khánh Phương đăng tải trên facebook của đạo diễn Tuấn Chelsea đang được lan truyền rất nhanh trên các trang mạng xã hội.

[powerpress url=”http://www.meomun.com/wp-content/uploads/2011/11/Trailer_HoangLeVy_18_XinLoiEmChiLa__BlurBlurBlur.flv”%5D

Clip này được quảng cáo như là teaser cho MV mới của Hoàng Lê Vy với tên Xin lỗi em chỉ là… Tuy nhiên, cộng đồng mạng nhanh chóng lên tiếng khẳng định đây chỉ là một clip sex đúng nghĩa với những cảnh làm tình thô thiển và phô bày cơ quan sinh dục nữ.

Trước đó, trong một bài phỏng vấn, cô ca sỹ “tuổi càng ngày càng lên tên càng ngày càng xuống” này thổ lộ “Tôi và ông xã đã đắn đo suy nghĩ rất nhiều khi tìm cách thể hiện câu chuyện nhạy cảm này ở một góc độ nhân văn”.

Mèo Mun có liên lạc với đạo diễn Tuấn Chelsea để hỏi xem đây có phải MV do anh thực hiện. Người này nói đang ở ngoài đường và không biết rõ MV mà MMun đề cập là MV nào. Nhưng clip xin lỗi em chỉ là thì đúng là do bên Tuấn thực hiện, và nó rất bình thường không thể coi là phim sex.

Clip do Khánh Phương gửi lên

[powerpress url=”http://www.meomun.com/wp-content/uploads/2011/11/DaoDien_TuanChelsea_TraLoiVeClipXinLoiEmChiLa.mp3″%5D

Đạo diễn này cũng nói rằng bản gốc đang ở bên chỗ công ty thì chỉ có những cảnh rất bình thường, những cảnh gọi là nóng mà phim ảnh Việt có nhiều. Tuấn Chelsea nói thêm rằng MV này sẽ không mang đi xin phép mà chỉ tung lên các trang mạng!

Hình ảnh chụp từ MV

Showbiz Việt càng lúc càng nhiều trò lố với những chiêu PR thô bỉ và bất chấp phản ứng dư luận, miễn càng nhiều người quan tâm không phân biệt khen hay chửi bới thì nhân vật chính đều tỏ ra vô cùng sung sướng và hỷ hả.

Advertisements

Có bao giờ bạn thử nhìn vào phía sau công nghệ?

Không nhớ chính xác, nhưng có thể bắt đầu từ khi học lớp 3 hay 4 thì mình đã mê “công nghệ”. Chữ “công nghệ” được đặt trong nháy nháy, vì nói cho chính xác hơn thì mình khoái lập trình. Mà cái sự khoái trá đó bắt nguồn từ việc mình bị nghiện game. Chắc nhiều người bất ngờ khi biết mình đã có giai đoạn bị nghiện game. Quả thật hồi đó sao mà nghiện dữ dội vậy không biết nữa. Lúc ấy mình chỉ gọi là “đi chơi điện tử” hay “đánh game 4 nút”. Mãi đến những năm lớp 7, 8 mới có “game 6 nút” là hiện đại lắm rồi.

Ngót nghét 12 năm sau, mình mới biết “cái đó” bây giờ được các bạn trẻ gọi là Gameboy Advanced. Nghe hết sức sang trọng và đẳng cấp.

Một thời say mê

Mình say mê chơi Mario truyền thống, Nấm đuôi, Nấm mèo, Nấm chó, Natra cứu mẹ, Bắn tăng, Rambo, Ninja rùa, Đá banh, Lý Tiểu Long… Ôi nhiều lắm, chắc phải đến cả mấy trăm trò. Nhiều khi nhìn chằm chằm vào màn hình TV (chơi trên TV chứ không phải trên computer nhé) mình tự hỏi: tại sao lại có trò chơi điện tử? Rồi mình tự trả lời: ờ, tại vì có người sản xuất ra.

Rồi làm sao người ta sản xuất ra được, tại sao bấm vào nút sang trái sang phải thì nhân vật của mình đi được, tại sao bấm vào nút A, nút B thì nó nhảy hoặc là đánh đấm được? Mình tự trả lời: tại vì nó đã được “cài đặt” sẵn như vậy rồi; và chắc là mấy cái “cài đặt” đó được “ghi nhớ” vô cái băng trò chơi.

Và mình đi khắp nơi, gặp tất cả những người mà mình nghĩ là có thể biết được bí mật chỉ để hỏi một câu duy nhất: làm sao để làm ra được cái băng trò chơi điện tử như vậy? Chẳng ai trả lời được câu hỏi đó cho đến một ngày, có người nói với mình là “nó” đã được lập trình. Và muốn làm được thì phải học lập trình.

Mình đã đến với lập trình như vậy đó. Với một quyết tâm là phải làm cho ra được cái băng trò chơi điện tử. Lần đầu tiếp xúc với máy tính là lớp 8, nhưng 10 năm sau đó mình mới lần đầu tiên trong đời tự tay viết được một chương trình chạy bằng hợp ngữ, sau đó dịch ra mã máy, ép xung vào một con Chip, mang con chip đó gắn vào một bộ đèn LED 18 bóng, cắm điện và chờ kết quả…

Những bóng đèn sáng rồi tắt theo một chu trình, tạo ra những “hình vẽ” – với cảm nhận của mình là – đẹp vô cùng tận. Mặc dù nó chỉ đơn giản là tạo ra các đường thẳng hoặc chéo. Nhưng mình hiểu rằng, với nguyên lý đó, mình đã có thể làm ra được mọi thứ – nếu có đủ thời gian và đầu tư công sức. Mình đã trả lời được câu hỏi từ ngày xưa: làm sao người ta tạo ra được cái băng trò chơi điện tử!

Hôm rồi, sau khi mình viết một loạt bài về iPhone và công nghệ 3G, lúc đi cafe cà pháo, cô em gái đã đặt một câu hỏi rất shock hàng: tại sao em lại phải sử dụng 3G trong khi máy tính của em lúc nào cũng nối mạng ADSL còn điện thoại thì lúc nào cũng có sẵn sóng Wifi? Mình bảo: sẽ có những lúc em chẳng thể có sóng wifi… “Thì em đợi về nhà có wifi rồi tính tiếp” – cô bé nhanh nhảu cướp lời. Và mình cũng “giật mình” ngẫm nghĩ. Giả sử mình chụp được một tấm hình đẹp, quay được một video clip hay, tại sao mình “không thể” chờ đến chỗ có Wifi để chia sẻ lên facebook mà cứ phải bật 3G rồi “làm ngay cho nóng”, tại sao phải tốn tiền như vậy?

Câu hỏi đó cứ chao qua chao lại cho đến buổi tối hôm nay, mình đi nghe Quang Hà hát ở Saigon Xanh. Tất cả những việc như móc điện thoại ra quay film, edit, rồi upload lên facebook mình làm gần như vô thức. Giống như một thói quen khó bỏ. Sóng điện thoại trong phòng trà hơi yếu nên tốc độ 3G cũng khá chập chờn. Mình hơi nản và tự nhủ, thôi để về nhà lấy ADSL upload cho nhanh. Và ngay trong khoảnh khắc đó, mình đã tìm ra câu trả lời cho câu hỏi của cô bé, tại sao phải có 3G?

Dù có sử dụng iPhone 4 nhưng trong điều kiện ánh sáng kém nên chất lượng video thu được không hề tốt. Chưa kể trước khi upload phải nén lại một lần nữa, nên video mà mình upload lên facebook không có gì nổi trội về hình ảnh. Âm thanh thì đương nhiên cũng chẳng tốt bằng các file nhạc MP3 có đầy rẫy trên Internet.

Thế nhưng, có một thứ mà chẳng cái video clip “chính hãng” nào có được, đó là cảm xúc. Cảm xúc khi nghe hát và một sự thôi thúc mãnh liệt cần phải chia sẻ điều đó. Vậy là, cô em gái ạ, em không cần 3G để upload một bài hát hay một video lên mạng, mà em đang cần 3G để lưu giữ và chia sẻ cảm xúc với một ai đó, ngay lập tức, trên Internet. Wifi không đủ xa và đủ nhiều, còn GPRS lại không đủ mạnh để giúp em làm được điều đó mọi lúc mọi nơi, như cách mà 3G đang thực hiện.

Khó tiếp nhận vì chưa đi vào đời sống

Nhớ hồi xưa đi học về truyền thông, Thầy giáo có nói một ý rằng các sản phẩm “trình thấp” sẽ nhấn mạnh các lợi ích về mặt chức năng, còn các sản phẩm “trình cao” sẽ nói tới lợi ích về mặt cảm xúc nhiều hơn. Ví dụ như “Óng mượt như tơ” và “Sự lôi cuốn kỳ diệu từ mái tóc” là 2 thông điệp rất rõ cho những ví dụ kiểu này. Thế nhưng nhìn vào các thông điệp quảng cáo 3G, có vẻ như các nhà mạng chưa tập trung nhiều lắm vào ý nghĩa cảm xúc của công nghệ mà chỉ nói khơi khơi những thông điệp rất khô khốc và “nặng nề” về kỹ thuật như kiểu Internet mọi lúc mọi nơi, video call, chat liền tay, coi TV, nghe nhạc, xem phim… Họ đã nhấn được vào tiện ích “mọi lúc mọi nơi” nhưng lại bỏ qua mất 2 yếu tố rất quan trọng là “chia sẻ” và “ngay lập tức”. Mình nghĩ, công nghệ được phát minh ra là để phục vụ cho đời sống, và rất nên để cho những người tiêu dùng bình dân nhất nhìn xuyên vào phía sau công nghệ, để thấy được công nghệ A, B nào đó phục vụ thế nào cho cuộc sống thường ngày của họ.

Nói một cách bình dân thì cô em gái ạ, 3G rất hữu dụng trong những trường hợp mà em cảm thấy “không thể trì hoàn cái sự sung sướng này lại được”. Ví dụ cụ thể là như ngay tại thời điểm bây giờ, khi anh đang ngồi viết blog entry thì cúp điện. Nhưng không sao cả, vài phút nữa viết xong anh sẽ lại copy vô điện thoại, bật 3G để gửi email được cho em và post lên mạng ngay lập tức.

Cảm ơn em vì đã đặt cho anh câu hỏi. Và cảm ơn ca sỹ Quang Hà vì những bài hát đầy cảm xúc đã gián tiếp giúp Mèo Mun “khơi nguồn sáng tạo”.

Show bị huỷ, thiệt hại “nhiều tỷ đồng”, Chế Linh nhập viện cấp cứu?

Một người được cho là nằm trong Ban tổ chức chương trình liveshow của Chế Linh phát đi thông báo về việc show này bị huỷ và danh ca nhạc sến đang… nhập viện cấp cứu!

THÔNG BÁO HỦY LIVESHOW CHẾ LINH

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 19 tháng 11 năm 2011

Theo thông tin chính thức từ BTC Liveshow Chế Linh tại TP HCM ngày 19/11/2011, giám đốc Nhà hát Ca múa nhạc Dân gian Việt Bắc, ông Nông Xuân Ái cho biết vào hồi 17h59 phút ngày 18/11/2011 BTC chương trình liveshow Chế Linh được Sở VH, TT và Du Lịch TP HCM chính thức trả lời bằng văn bản không thể cấp giấy tiếp nhận chương trình Liveshow của ca sĩ Chế Linh dự định diễn ra tại Nhà hát Hòa Bình ngày 19/11/2011 với lý do “CHƯA PHÙ HỢP VỚI TÌNH HÌNH THÀNH PHỐ HIỆN NAY”.

BTC cho biết cảm thấy rất bất ngờ với công văn trên . Sáng sớm ngày 19/11/2011 BTC chương trình Liveshow Chế Linh đã thông báo cho tất cả nghệ sĩ khách mời của chương trình và hoàn thành thủ tục hoàn trả lại tiền vé cho khán giả trong ngày 19/11/2011.

Dự đoán tổng số tiền thiệt hại khi liveshow không được diễn ra lên đến nhiều tỉ đồng , cùng với rất nhiều thiệt hại về uy tín và tinh thần của Ban tổ chức cùng các nghệ sỹ đặc biệt là ca sỹ Chế Linh.

Theo thông tin từ gia đình ca sĩ Chế Linh, sáng sớm ngày 19/11/2011 ca sĩ Chế Linh đã nhập viện cấp cứu.

Cùng với đó, bản scan công văn của Sở cũng được gửi kèm:

Nhấn vào hình để xem ở kích cỡ lớn hơn

Nhấn vào hình để xem ở kích cỡ lớn hơn

Thôi trong khi chờ coi show trực tiếp, bà con coi tạm liveshow trên web nhé, he he

http://nhacso.net/embed/playlist/X11QVEtX

[Hình] Ra mắt phim In Time – Thời khắc sinh tử

In Time (Thời khắc sinh tử) khởi chiếu tại Việt Nam từ ngày 18/11.

Chế Linh – Lá rụng về cội ở… lưng chừng!

“Buổi gặp gỡ thân mật” của ca sỹ Chế Linh với một số lượng hạn chế các nhà báo tại thành phố Hồ Chí Minh vào lúc 14h ngày 17/11/2011 ở khách sạn Faifoo Boutique, Bình Thạnh đã không diễn ra trọn vẹn. Read more…

[Hình] Đêm của những “Khát vọng”

Trải qua 6 vòng thi với nhiều thử thách, cả 5 gương mặt xuất hiện trong đêm thi tối ngày 16/11 tại nhà hát Đài truyền hình TP.HCM đã có những màn trình diễn đầy thu hút.

Đêm chung kết thứ 7 được mở màn bằng một tiết mục hết sức sôi động và nhiều màu sắc qua sự góp mặt của 3 gương mặt khá quen thuộc gắn liền với cuộc thi Ngôi sao tiếng hát truyền hình như Tiêu Châu Như Quỳnh, Tùng Lâm và H’Zina Bya.

Trong đêm thi, cả 5 thí sinh phải thể hiện hai bài hát: 1 bài hát tự chọn phù hợp với chủ đề do Ban tổ chức quy định và 1 bài hát với nhóm bè phụ họa. Đây có thể nói là một đêm thi hết sức quan trọng để các thí sinh dành tiếp cho mình một tấm vé vào vòng chung kết xếp hạng.

Là một thí sinh được chọn để mở đầu cho đêm thi, thí sinh Thu Hà mang mã số bình chọn 08 đã không tránh khỏi sự hồi hộp. Thể hiện hai bài hát “Giấc mơ của tôi” và “Khát vọng”, Thu Hà chưa thật sự thuyết phục được Ban giám khảo khi chưa đào sâu được cảm xúc trong từng bài hát, những nốt trầm trong bài được Hà thể hiện khá mờ nhạt.
Trong khi đó, thí sinh top 12 Tiếng ca học đường 2010 – Bùi Anh Tuấn lại mang đến cho khán giả hai bài hát “Vết chân tròn trên cát” và “Một mình” khá tình cảm. Từng được ban giám khảo nhận xét là chưa thể hiện được cảm xúc trong các bài hát ở những vòng thi trước, nhưng trong đêm nay Anh Tuấn đã gây bất ngờ với sự lựa chọn bài hát khá phù hợp với chất giọng. Gương mặt biểu cảm, giọng hát da diết, Anh Tuấn đã hoàn toàn chinh phục ban giám khảo và khán giả.

Không thành công lắm trong đêm thi thứ 6, Bùi Thị Bích bước vào đêm thi thứ 7 trong tâm thế hết mình. Không dè chừng như các thí sinh khác, Bùi Thị Bích đã bùng nổ ngay trong bài hát đầu tiên. Có thể thấy được sự quyết tâm được đi tiếp trong cách thể hiện của cô qua hai bài hát “Khát vọng” và “Biển khát”. Mặc dù được nhận xét là người có giọng nữ cao trữ tình, thể hiện bài hát đầy cảm xúc nhưng chính vì khát vọng muốn bước tiếp vào vòng trong mà Bích đã chọn bài hát chưa phù hợp để phát huy được thế mạnh của mình.

Trong 5 thí sinh được lọt vào vòng chung kết thì Hoàng Mạnh là một thí sinh khá đặc biệt. Tuy không sở hữu được ngoại hình bắt mắt, nhưng bù lại giọng hát của Mạnh đầy nội lực. Chưa thật sự uyển chuyển trong cách biểu diễn nhưng Hoàng Mạnh đã thật sự chinh phục được Ban giám khảo cũng như khán giả bằng giọng hát của mình. Trình bày lại hai bài hát khá quen thuộc của các đàn anh đàn chị đi trước như “Tự nguyện”, “Chiếc lá cuối cùng”, Hoàng Mạnh đã tự làm mới chính mình từ cách phối nhạc đến cách thể hiện. Một sự lựa chọn thông minh, Hoành Mạnh nhận được nhiều lời khen ngợi và khích lệ từ Ban giám khảo trong con đường sự nghiệp âm nhạc sắp tới của anh.

Là thí sinh trình bày cuối cùng trong đêm thi, Kim Chi đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng về mặt tâm lý nên cô đã thể hiện khá thoải mái qua hai bài hát “Trái cam mặt trời” và “Vì đâu em chết”. Sở hữu một giọng hát tương đối tốt và gần như không có gì mới lạ so với các thí sinh còn lại. Tuy nhiên, Kim Chi lại có một phong cách biểu diễn rất thông minh, thể hiện được những đột phá, tạo nên cao trào trong phần trình diễn. Kim Chi đã hoàn toàn xứng đáng khi dành được số điểm cao nhất từ Ban giám khảo.

Đêm chung kết thứ 7 khép lại với 3 thí sinh được lọt tiếp vào vòng chung kết xếp hạng là Anh Tuấn, Kim Chi và Bùi Thị Bích. Cả 3 sẽ phải cố gắng và nỗ lực hết mình hơn nữa để đạt đến ngôi vị cao nhất trong đêm chung kết xếp hạng diễn ra vào lúc 20h30 ngày 25/11 tại Nhà thi đấu Phan Đình Phùng.

(Bài PR của Cats)

2 chiếc tăm

Sau khi ăn, tôi luôn dùng 2 cái tăm chứ ko bao giờ dùng 1 cái. Chắc không ai biết, và để ý được thói quen đó. Nó chẳng “lớn” và “quan trọng” đến mức gây ra sự chú ý ở người đối diện. Còn sợi dây thun. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy nó không “sang trọng” và “sạch sẽ” nếu giả sử được thay thế bằng một … cái gì đó khác (một sợi dây kiểu khác, hay là để tăm trong gói giấy…).

Nhưng đó mới là mẹ, của tôi.

Tôi nhìn thấy trong đó hình ảnh mẹ tôi lam lũ bán hàng. Có thể sợi thun được lấy ra từ túi xốp bao một món hàng. Để buộc tờ giấy bọc đôi đũa lại. Tôi thường như thế. Xúc động không phải vì đồ vật hay sự việc. Mà tôi xúc động vì đồ vật, hay sự việc đó làm tôi nhớ và liên tưởng tới một người thân thương nào đó.

Quả thật lúc cầm gói giấy đó lên tôi đã lặng người đi rất lâu. Vì nó gợi cho tôi nhiều suy nghĩ. Không đơn thuần là câu chuyện của 2 cái tăm, sợi dây thun và đôi đũa. Mà là vấn đề tình nghĩa và cách đối xử với nhau.

Tự nhiên tôi nghĩ.

Có những lúc tôi để ý từng thói quen nhỏ nhất của một ai đó mà tôi chủ tâm muốn “tăng điểm” trong mắt họ. Đó là một hành động có chủ đích, rất rõ ràng. Nhưng mẹ tôi thì khác, mẹ không bao giờ cần để ý nhưng vẫn biết được tất cả mọi thứ về tôi. Một cách không vụ lợi

Nó tự nhiên… như hơi thở. Mà có lẽ, tất cả các bà mẹ trên đời đều như thế!

*
* *

Hẹn giờ máy tính, đặt báo thức ở mobile để hy vọng thành người đầu tiên gửi tin nhắn chúc mừng sinh nhật một người bạn mới. Bạn sẽ ghi điểm?  Nhưng điều đó trở nên vô nghĩa… Nếu bạn không nhớ được ngày sinh mẹ bạn, hoặc không hào hứng với “event” đó.

Thức dậy lúc 2h sáng. Mặc áo rét, rồi khoác thêm một cái áo mưa, chạy xe trong đêm. Lạnh. Mưa. Gió. Suốt một quãng đường gần 20km để đón người yêu đi làm về trễ. Bạn có ghi điểm được không? Có thể, nhưng cũng là vô nghĩa nếu ngày mai, bạn từ chối đi rước mẹ vì bận nhậu nhẹt với bạn bè. Càng vô nghĩa hơn nữa khi mẹ bạn tỏ ra vui vẻ với lời từ chối đó vì nó rất bình thường chẳng có gì lạ lùng, đặc biệt.

*
* *

Không quá khó để học cách làm cho người thân của ta hạnh phúc. Hãy bắt đầu bằng cách đối xử với họ – trước hết – như cách mà bạn đang cư xử với một người bạn tốt.

Cần đêm trắng

Chưa bao giờ anh thấy nhớ em nhiều như lúc này. Trong đêm trắng, không gian tinh khiết đến nặng lòng, tại sao người anh nhớ đến day dứt lại là em? Em có phải người anh yêu không?

Chắc là không, em nhỉ? Có những thứ tình cảm còn cao hơn tình yêu một bậc. Chẳng phải trong số hơn mấy trăm người bạn bị em xoá tên chỉ vì muốn “thay đổi, rẽ qua một cuộc sống mới” chỉ có duy nhất tên anh là còn sót lại hay sao? Chẳng phải trong những lúc em cảm thấy cô đơn nhất, chới với nhất thì người em tìm đến cuối cùng cũng lại là anh? Nhưng đó có phải là tình yêu không?

Chắc là không, em nhỉ…

Thật tiếc khi trong sâu thẳm nỗi buồn, trong những lúc lý trí trở nên cô độc và kiệt sức, thì người anh nhớ đến lại không phải người yêu anh. Giá như anh đừng bấm điện thoại trong đêm để chia sẻ với em điều đó. Giá như em đừng trả lời tin nhắn đó. Đơn giản vì em không phải người anh yêu. Vì chữ đó đã xa lắm rồi.

Nghiêng nghiêng trong miền ký ức, có hình ảnh nào khe khẽ vụt qua. Quê mình đêm nay có lạnh lắm không em? Dưới ánh đèn vàng cô độc và những con đường vắng lặng dài tít tắp, ai sẽ là người cầm tay em và truyền hơi ấm. Chắc không phải anh rồi, vì chúng mình không phải là những kẻ yêu nhau. Nhưng chắc cũng chẳng là ai khác, vì em đâu thể yêu ai nữa, ngoài anh?

Giá như em đừng nói ra câu nói đó. Giá như em cứ quên anh đi, có phải sẽ tốt hơn không? Chắc là khó lắm, vì chúng mình có yêu nhau đâu mà lại phải quên.

Từng người thân lần lượt dời bỏ em đi. Chỉ anh còn ở lại. Anh sẽ ở lại vì anh không yêu em. Anh yêu em thì anh sẽ phải xa em.

Thế nên, cần lắm những đêm trắng để trút vơi lòng đầy, em ạ…

Trong cái rủi có cái… vui!

 

Ứng dụng 3G vào lĩnh vực an ninh. Giúp các tài xế taxi được an toàn hơn. Why not?

Chuyến đi 20.000km của mình đã kết thúc bằng việc để quên một cái ổ cứng với quá trời dữ liệu quan trọng trên xe taxi. Dù đã rất nỗ lực đi lên đi xuống phòng điều hành của hãng không dưới 5 lần nhưng “tài sản” vẫn bặt vô âm tín. Đây là một hãng taxi khá lớn nên mình nghĩ là có thể vị khách nào đi sau đó đã tiện tay cầm giúp mình rồi, chứ mọi người cũng hỗ trợ đi tìm kiếm nhiệt tình ghê lắm.

Nhưng thôi, kéo lại được một buổi ngồi đàm đạo với bác TGĐ cũng có nhiều chuyện hay hay. Bác này tuy không còn trẻ và thuộc thế hệ khá “cổ hủ” nhưng lại chịu khó update thông tin trên mạng. Ngồi với bác nói đủ thứ chuyện đông tây (giang hồ gọi là chém gió). Mình hỏi bác ơi ví dụ như chạy taxi như vậy, thì làm sao để biết được người ta có chở khách thực sự hay không? Ví dụ họ chở khách nhưng không bật đồng hồ thì mình quản cách nào, trên xe có lắp camera không?

Bác ý trả lời rằng tất cả là tự động. Ở phía cánh cửa xe đã lắp sẵn “mắt thần” điện tử, chỉ cần có người ngồi là nó tự phát hiện và nhảy đồng hồ. “Nhưng nếu nằm tránh ra đừng để mắt thần nó quét được thì chuyến đi ấy coi như miễn phí” – Bác ấy tiết lộ, và còn hướng dẫn mình làm thử. Đúng là như thế thật! Vậy mà trước giờ mình cứ nghĩ mình rành công nghệ lắm mà thực ra hoàn toàn không hay biết (rõ xấu hổ).

Gắn thiết bị lấy dấu vân tay vô tay nắm cửa có khó không?

Bác ấy nói trên xe chưa có lắp được camera vì công nghệ chưa cho phép. Bác nói cũng mong một ngày nào đó làm được như ở nước ngoài. “Xe mình chạy tới đâu là phòng điều hành nhìn được ngay trực tiếp trên bản đồ trong máy tính. Rồi ví dụ có khách gọi thì “Tâm” (ám chỉ mấy cô tổng đài – trung tâm) chỉ việc nhập dữ liệu toạ đồ đường là hệ thống sẽ tự thông báo đến xe gần đó nhất”. Hiện nay thì phải làm bằng sức ngước thôi. Trên taxi cũng chưa lắp camera, các màn hình trên đó là của công ty quảng cáo.

“Nếu có camera thì đã tìm được ổ cứng cho cháu dễ dàng rồi” – bác ấy nói làm mình thêm đau lòng.

Một hồi mình hỏi lấn qua chuyện an toàn cho mấy người tái xế. Bác ý bảo là chuyện đó cũng… hên xui dữ lắm! Vì “chưa có cách nào giúp họ an toàn triệt để, tất cả phụ thuộc vào ý thức đề cao cảnh giác của mỗi người thôi”. Tự nhiên khi ấy mình chợt nẩy ra một ý. Mình bảo là sao không gắn một hệ thống quét vân tay ở tay nắm cửa, cứ mỗi khi khách mở cửa bước lên xe là hệ thống tự động ghi nhớ lại và truyền về tổng đài ngay lập tức bằng sóng 3G. Như vậy đảm bảo các tài xế taxi sẽ an toàn tuyệt đối 100% vì “kẻ cướp” biết rằng nếu có làm gì đi nữa thì cũng sẽ bị tóm ngay sau đó, chắc chắn phải chùn tay.

Kể cả việc chụp hình khách để lưu lại làm tư liệu phục vụ công tác an toàn, cá nhân mình thấy cũng không phải là bài toán khó. Một chiếc điện thoại 3G có camera tầm rẻ nhất bây giờ cũng chỉ tầm hơn 2 triệu. Tức là, nếu sản xuất ra hàng loạt thiết bị có cùng công dụng như vậy thì giá thành sẽ phải “đao” xuống thấp hơn. Và việc này hoàn toàn khả thi ấy chứ?

Bác TGĐ hãng taxi cũng gật gù bảo là ý tưởng hay, nhưng không biết khách hàng họ phản ứng thế nào vì sợ ảnh hưởng đến vấn đề bảo mật thông tin của họ. Nhưng bác hứa sẽ về “bàn bạc với mấy đồng chí ở phòng IT để nghiên cứu thử”.

"Nóc nhà thế giới" nay cũng đã có sóng 3G

Mình chỉ tiếc không chuyên về môn điện tử. Nếu không sẽ cố mày mò chế tạo một cái coi thử thế nào. Vì mình có một niềm tin son sắt rằng ý tưởng này thực sự rất gần gũi và thực tế. Việc scan dấu vân tay thì hiện giờ các doanh nghiệp đã áp dụng quá nhiều (để mở cửa, để chấm công). Một mã vân tay như thế nén lại dưới dạng hình gif chắc chưa tới 10KB. Sau đó gửi qua sóng 3G thì chi phí cũng chỉ có 10đ (chưa kể tới việc liên kết với nhà mạng để thương lượng những gói cước đặc biệt). Thiết bị 3G có thể dùng những bản mạch cũ lấy từ xác của những chiếc điện thoại thông minh. Nguồn năng lượng thì trên taxi sẵn có. Trạm thu phát sóng 3G thì đã hiện diện dày đặc trên khắp Việt Nam.

Có thể chất lượng của “bộ công cụ” này sẽ chưa thật là hoàn mĩ lắm đâu. Nhưng chẳng phải công an họ đi điều tra cũng chỉ cần một dấu vân tay mờ mờ cũng làm đầu mối phá án được đó sao? Mà hơn hết, nếu làm truyền thông tốt, thì việc này có tác dụng răn đe là rất lớn. Một ngày đó, trên các tờ báo như Công an nhân dân, Công an thành phố sẽ không còn thông tin về những người lái taxi bị giết và bị cướp.

Ngày ấy có xa không???

Thắng trên thế thua & thua trên thế thắng

Vậy là Vịnh Hạ Long đã được công ty tư nhân NOWC vinh danh là kỳ quan thiên nhiên “mới”, sau khi 2 lần được UNESCO công nhận là “Di sản thiên nhiên thế giới”.

Tra cứu trên Wikipedia (hay bất cứ tài liệu độc lập nào), đều dễ dàng có được thông tin: Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa của Liên hiệp quốc (tiếng Anh: United Nations Educational Scientific and Cultural Organization, viết tắt UNESCO) là một trong những tổ chức chuyên môn lớn của Liên hiệp quốc hiện có 191 quốc gia thành viên.

UNESCO tuyên bố kết quả do NOWC công bố là mang tính riêng tư, chỉ phản ánh ý kiến của những người sử dụng internet và tin nhắn điện thoại di động. Cùng với các chuyên gia nghệ thuật học, Tổ chức UNESCO cũng cho rằng cuộc bình chọn của NOWC không mang tính khoa học, và kết quả bình chọn không có bất kỳ đóng góp nào về mặt ý nghĩa và bền vững cho việc bảo tồn các công trình được chọn.

Tổ chức UNESCO cũng cho rằng nếu chỉ đánh giá trên góc độ cảm tính từng địa điểm thôi thì không đủ, mà phải có những đánh giá trên góc độ khoa học và được bảo vệ bằng những biện pháp chế tài đầy đủ. Các nhà quan sát cho rằng  việc bỏ phiếu của NOWC phần lớn mang tính cục bộ, dân tộc, thiếu các tiêu chí khách quan và chưa có các biện pháp để tránh chuyện một người bỏ phiếu nhiều lần.

NOWC cũng đòi các trang web khác muốn sử dụng các nội dung về các thắng cảnh bình chọn phải trả phí 5000 USD một tháng. Đặc biệt, với việc lập ra hệ thống nhắn tin SMS bình chọn, tổ chức này nghiễm nhiên đã thu về một số tiền khổng lồ, đi ngược hoàn toàn với tôn chỉ ban đầu của tổ chức là phi lợi nhuận. Điều này đã bị Bộ Văn hóa và Du lịch Indonesia chỉ trích mạnh mẽ. Trong thông cáo báo chí chính thức về việc rút lui khỏi cuộc bầu chọn, Bộ này cho rằng đây là “một tổ chức thương mại với mục tiêu lợi nhuận cao mặc dù chính nó tuyên bố là phi lợi nhuận”.

Ngoài việc bán phiếu bầu, NOWC dựa vào các khoản quyên góp từ cá nhân, việc mua bán các loại hàng hoá như áo phông, đồ lưu niệm và các khoản thu từ quảng cáo để hoạt động. Để hợp thức hóa nguồn thu, chiến dịch này tồn tại dưới danh nghĩa của hai đơn vị khác nhau: một tổ chức phi lợi nhuận mang tên “New7Wonders Foundation” và một công ti kinh doanh mang tên “NewOpenWorld Organization”. Những câu hỏi phỏng vấn của các phóng viên liên quan đến sự mập mờ này đều bị tổ chức này ỉm đi.

Nagib Amin, một chuyên gia Ai Cập về di sản thế giới phát biểu: “Ngoài khía cạnh thương mại, lá phiếu (của NOWC) không có cơ sở khoa học”. Tại Ai Cập, Bộ trưởng Văn hóa Farouq Hosni gọi cuộc bầu chọn này là “ngớ ngẩn” và mô tả Weber – nhà sáng lập NOWC – chỉ có mục đích duy nhất là “tự quảng cáo”.

Chính phủ một số nước như Indonesia, Lebanon và Maldives đã quyết định rút khỏi cuộc bình chọn. Sau 3 năm theo đuổi, tới tháng 6-2011 Bộ trưởng Du lịch Maldives Thoyyib Mohamed phát biểu: “Vì những đòi hỏi về lượng tiền quá đáng của tổ chức New7Wonders, chúng tôi không còn cảm thấy rằng việc tiếp tục tham gia là mối quan tâm của Maldives nữa”. Trên thực tế, New7Wonders đã liên tục thúc ép Maldives trả số tiền hàng triệu USD.

Bộ trưởng Du lịch Indonesia Jero Wacik tuyên bố: “Chúng tôi đã chi khoảng 10 tỉ rupi (1,1 triệu USD) cho các hoạt động của chiến dịch trong 3 năm trời”. Theo ông Wacik, tổ chức này đã có những động thái không chuyên nghiệp, không đáng tin cậy. Ông Wacik tiết lộ rằng NOWC đã đòi thêm 10 triệu USD cho phí đăng kí và 35 triệu USD cho việc đăng cai lễ trao giải. Sau cuộc khảo sát tại Zurich, ông Djoko Susilo, Đại sứ Indonesia tại Thụy Sĩ đã gọi tổ chức này là “rận rệp” (abal-abal) và khuyến cáo người dân không nên mắc bẫy vào một trò chơi vô bổ.

Tuy thế, ở Việt Nam, “ngay từ những ngày đầu, cuộc bầu chọn cho vịnh Hạ Long đã nhận được sự quan tâm đặc biệt của Chính phủ, các bộ, ban, ngành, người Việt Nam ở trong nước cũng như kiều bào ở nước ngoài, sự ủng hộ tích cực của bạn bè khắp năm châu. Cuộc vận động bầu chọn cho vịnh Hạ Long trên quy mô toàn quốc được phát động từ cuối năm 2007 với tên gọi “Tôi chọn vịnh Hạ Long”. Một năm sau (2008), Ban Chỉ đạo quốc gia bầu chọn vịnh Hạ Long trở thành kỳ quan thiên nhiên mới của thế giới được Chính phủ thành lập và một kế hoạch dài hạn mang tầm quốc gia để bầu chọn cho vịnh Hạ Long đã được xây dựng” – TTXVN cho biết.

Không có bất cứ báo cáo độc lập hay cơ quan thông tấn nào công bố số tiền mà Chính phủ Việt Nam đã chi ra cho cuộc bầu chọn. Blogger Phan Quang Minh có gửi một comment trên facebook nói rằng nếu căn cứ theo số liệu của VTV công bố thì ‎24.090.156 tin nhắn đã được gửi đi, đem nhân với 630đ/tin thì số tiền nhắn tin bình chọn là 15.176.798.280 vnđ (hay gọi nôm na là 15 tỷ). MMun không có đủ thời gian để thống kê các “cuộc vận động”, các “phong trào” được tổ chức để “toàn Đảng, toàn dân” tham gia bình chọn. MMun cũng không thể lượng giá được khoảng thời gian, công sức mà mọi người bỏ ra để tham gia các hoạt động này đáng giá bao nhiêu vnđ.

Nhưng ít nhất, với số tiền 15 tỷ, MMun tin rằng chúng ta có thể làm nhiều thứ thiết thực hơn cho Hạ Long hơn bằng cách thực hiện các chiến dịch truyền thông hiệu quả dựa trên các danh hiệu mà UNESCO công nhận.

Trước thời điểm 6h tối ngày 11/11/2011, các công cụ tuyên truyền chạy đua nước rút để gào thét và xúi giục người dân gửi tin nhắn cho Vịnh Hạ Long. Rồi sau đó các báo vào cuộc “hồi hộp” dùm công chúng đợi đến giờ G. Khoảng 2h sáng ngày 12/11 thì tin vui “ập đến”.

Ngỡ ngàng, vỡ oà, thổn thức và thật không thể nào tin được!

Chỉ ngay sau đó khoảng chừng 12 tiếng, một chương trình “đại nhạc hội” được tổ chức long trọng và hoành tráng ở giữa Thủ đô Hà Nội với sự tham gia – ước tính – của hàng vạn người. Chương trình được tường thuật trực tiếp trên kênh VTV1.

Tất nhiên, mình sẽ không nói rằng “ai kia” bị đã “ai đó” đánh lừa và trục lợi bằng cách đánh tráo khái niệm lòng yêu nước. Nhưng mình biết có rất rất nhiều người tự hiểu một chương trình hoành tráng như thế được chuẩn bị, tập dợt và tổ chức trong vòng 12 tiếng thì quả là chuyện lạ, chuyện xưa nay hiếm và chương trình này rất xứng đáng được tôn vinh là Kỳ quan thiên nhiên mới của… vũ trụ mới xứng tầm!!!

Mặc dù không khuyến khích việc gửi tin nhắn SMS để làm giàu cho tổ chức NOWC, mình chưa bao giờ kêu gọi mọi người đừng bình chọn cho Vịnh Hạ Long. Mình cũng chẳng nói rằng cái danh hiệu cấp phường của công ty tư nhân kia là vô bổ. Vì, quan trọng là cách mà người ta tận dụng nó để truyền thông sao cho tốt mới là điều đáng quan tâm. Nhưng cái định nghĩa về “sự đồng thuận” từ trên xuống dưới trong cuộc vận động này rõ ràng đang “có vấn đề“. Chiến thắng của danh hiệu mới này đã lấp ló nguy cơ chiến bại.

Mình gọi đó là thua trên thế thắng. Cũng giống như trường hợp của Phạm Văn Mách ở Cặp Đôi Hoàn Hảo.

Lực sỹ này đang rất được lòng các phóng viên giải trí, được tung hô như một ngôi sao showbiz và dự đoán ẵm ngôi vương của cuộc thi hát hò nhảy nhót. Các nhà sản xuất nhạy bén cũng mời Mách đi làm diễn viên với một tạo hình siêu gớm ghiếc (nông dân cởi trần khoe cơ bắp) và PR tràn lan trên báo mạng. Thế nhưng Mách thích chí lắm, Mách khoe Mách hát hay, múa giỏi và “đầy hào hứng” với công việc đóng phim. Mách tí tởn đi tham dự ì-ven, chụp hình ăn chơi với các siêu mẫu này, người đẹp nọ mà hẳng ngại việc thấp hơn họ cả một cái đầu – theo đúng nghĩa đen.

Báo chí gọi Mách là nhân vật hoạt hình, Mách cũng… âu-cơ (Ok). Mách ăn vận như một chú hề dễ thương trong rạp xiếc và ôm micro nhảy nhót tưng bừng, xoay vòng vòng trên sân khấu. Được các tờ báo lá cải tung hô, Mách càng khoái tợn, Mách vuốt keo cho tóc trở nên nhọn hoắt và nhuộm vàng như một bãi râu ngô. Mách mặc quần bó, áo da mang đậm phong cách hippy rồi chu mỏ trên sân khấu CĐHH. Thừa thắng xông lên, Mách vào bar đùa giỡn với các hot-gơ và nhảy hip-hop cho bàn dân thiên hạ đứng… dòm chơi, cười cười giải trí. Thôi thì cũng chẳng chết ai.

Tất nhiên, mình không bao giờ có ý định “dìm hàng” Mách và không phải thừa nước đục thả câu, phê phán Mách khi ngã ngựa. Vì với những gì trân trọng nhất dành cho Mách, mình đã lên tiếng rất nhiều lần cảnh báo Mách đang tự bôi xấu hình ảnh lực sỹ của chính mình.

Và thực tế đã chứng minh những lo lắng đó là hoàn toàn chính xác.

“Dù nhận được sự kỳ vọng lớn, cùng với việc là đương kim vô địch trong 2 năm liên tiếp 2009 và 2010”, nhưng Mách đã “bất ngờ” để tuột HCV ở giải thế giới năm 2011 vừa kết thúc tại Malaysia… (mình rất muốn nhấn mạnh chữ “bất ngờ” vì những lý do bên dưới).

Báo chí nói rằng trọng lượng cơ thể của Mách tăng nhanh ở cái giai đoạn mà Mách lún sâu vào showbiz. Ban huấn luyện đã buộc phải đăng ký cho Mách thi đấu ở hạng 60kg thay vì hạng 55kg sở trường, vì không thể giúp Mách ép cân xuống còn 55kg như lúc trước.

Bước ra sàn đấu với trạng thái cơ thể và tinh thần không như mong muốn, nhà vô địch thế giới Phạm Văn Mách đã không thể hiện tốt bài thi của mình. Mách thậm chí còn không có mặt trong tốp tranh huy chương và rớt xuống tận vị trí thứ… 6/6 ở hạng cân 60kg.

Thôi thì cũng tốt, vậy là Mách yên tâm mà dành thời gian công sức cho cặp đôi hoàn hảo, cho tiệc tùng, nhảy nhót và đóng phim Mách nhé.

MMun nói thì nói ngoa ngoắt và móc méo vậy thôi nhưng thực tâm mong Mách chớ có buồn. Nguyễn Thị Phương cũng đã “thất bại” trên đường đua 3000m vượt rào dành cho nữ ở Sea Game, “giống Mách” đấy thôi.

Dù thi đấu rất tốt và dẫn đầu trong phần lớn quãng đường đua, nhưng trong cơn mưa lạnh ở Palembang, Phương đã gục ngã vì kiệt sức khi cách đích chỉ tầm 2m. Nhưng với nỗ lực phi thường, Phương đã vươn tay chạm vào vạch đích, mang về tấm huy chương bạc thứ 2 cho đất nước Việt Nam.

Tinh thần chiến đấu hết mình vì tổ quốc ấy của Phương chắc chắn không lay động được trái tim của hàng triệu khán giả truyền hình như những gì Mách đang thể hiện. Phương đã thua, nhưng an ủi được cái là thua trên thế thắng, phải không hả Mách?

Ở đất nước mình, quay ngửa quay ngang chỗ nào chẳng đầy rẫy những câu chuyện thắng ở thế thua và thua trên thế thắng như “Long”, như Phương và như Mách. Thế nhưng, nói dài nói dai không khéo thành nói dại, MMun xin tạm khép bài viết tại đây. Thắng – thua thế nào xin nhường cho mỗi người mổ xẻ.

MMun xin hết!

Post Navigation