Long VELO

Một chốn bình yên giữa chợ đời

Archive for the tag “hải phòng”

Điều giản dị

Tôi nhìn Đà Lạt lần cuối, nhưng là lần đầu tiên nhìn qua ô cửa sổ di động của chiếc xe taxi, bé xíu. Cũng hay. Anh bạn ngồi cạnh chẳng nói gì, đấy là tự tôi lên tiếng trước: “Chẳng hiểu sao, mỗi lần đến và đi khỏi Đà Lạt, em chẳng có cảm xúc gì nhiều…” Read more…

(truyện ngắn) Bức tranh số 8

Ngày 24/04/2011, tôi trở về thăm lại trường cũ – Cấp III Lê Quý Đôn, Hải Phòng. Hơn 30 đứa học trò ngày ấy ngồi với nhau, kể lại những kỷ niệm vui buồn thời cắp sách. Bạn Khôi đưa cho tôi cuốn Nhật Ký Lớp – “sáng kiến” của tôi ngày ấy. Đọc lại cuốn sách được thằng bạn nâng niu suốt 10 năm qua mà như thấy lại những hình ảnh hồi còn đi học. Read more…

Tình yêu không thể gọi tên

Năm 2 tuổi tôi ở cùng bà ngoại. Bà có một chiếc xe nước sâm với hai ngăn to lắm. Một ngăn đựng thùng nước sâm, một ngăn bà để đựng… tôi! Trong cái thế giới bé nhỏ ấy của mình, tôi rong ruổi theo bà đi khắp hang cùng ngõ hẻm, tròn xoe đôi mắt cảm nhận cuộc sống với biết bao điều mới lạ. Read more…

Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ…

Mình vẫn nhớ như in cái thời thường xuyên viết thư cho mẹ. Đó là khoảng thời gian từ năm học lớp 6 đến hết lớp 12. Hầu như mình PHẢI viết thư mỗi tháng. Đúng là PHẢI viết vì mình đâu có muốn viết đâu. Nói chính xác hơn thì là không muốn viết mỗi tháng một lần như thế. Read more…

Nuôi chó là để cảm nhận tình yêu thương (*)

(*) Tựa đề bài viết lấy từ một câu trong cuốn Đắc Nhân Tâm. Còn bài viết gốc, MMun đã viết từ 3 năm trước và tựa khi đó là “Viết cho một người bạn đang sống ở thiên đường”. Read more…

Vu Lan & Hồi ức Mẹ

Mẹ tôi khổ từ bé. Người ta nói, khổ trước sướng sau, nhưng chữ “sau” ở đây không biết là “sau” đến bao giờ?

Tôi có một bà ngoại nhưng có tới hai ông ngoại, đó là lý do để Mẹ tôi phải khổ suốt thời thơ ấu. Lớn lên, vì chán cảnh gia đình, Mẹ một thân một mình vượt quãng đường gần 2000KM từ Sài Gòn ra Hà Nội làm thuê làm mướn, rồi “trôi dạt” đến vùng đất Hải Phòng. Read more…

1800 giây yêu thương

6h10′ chiều,

Gọi điện ra Hải Phòng cho bố, chỉ để thông báo vắn tắt rằng lương tháng này hơi trễ nên sáng nay con mới gửi tiền ra được. Nói xã giao dăm ba câu rồi chào bố nhưng vẫn giữ điện thọai, chờ bên kia tắt máy trước.

Read more…

Hai cơn bão

Một ngọn lửa chập chờn sương sớm
Một ngọn lửa ấp iu nồng đượm
Cháu thương bà biết mấy nắng mưa Read more…

Mời thưởng thức một tách trà sen

Trưa nay đi ăn cơm với cả phòng ở quán Saigon And More được uống một ly trà đá thơm phưng phức (tôi đóan rằng họ sử dụng trà sen). Tự nhiên hòai niệm về cái thương hiệu Trà Sen ở quê mình… Read more…

Post Navigation